Theo giáo sư Roger Clark, một nhà khoa học kiêm nhiếp ảnh gia, thì độ phân giải của mắt chúng ta là 576 megapixel. Quả là một con số quá lớn khi so với cái mốc 12 megapixel trên camera chiếc iPhone 7 kia. Nhưng thực tại, con số ấy có nghĩa là gì? Liệu mắt ta mang thai ra so sánh với camera theo cách này được không? Hãy thử mày mò.

Từ máy ảnh kỹ thuật số DSLR cho tới TV màn hình phẳng, người ta luôn nỗ lực lựa chọn cho mình những thiết bị đem lại những hình ảnh rõ ràng nhất, mềm mại nhất và vừa mắt nhất. Nhưng những bước tiến trong công nghiệp, chi tiết là trong lĩnh vực hiển thị đã đặt ra cho ta một câu hỏi mới: tới lúc nào thì mắt ta không còn nhận mặt được đâu là thực đâu là ảnh nữa?

Khi ta biết được rằng mắt nhân loại đạt tới bao nhiêu megapixel, có nhẽ lúc ấy ta sẽ giải đáp được câu hỏi này.

Độ phân giải 576 megapixel sẽ đồng nghĩa với một màn hình hiển thị có thể cho ta hình ảnh nhan sắc nét và rõ ràng tới mức ta chẳng thể phân biệt từng pixel nữa, và ta phải “nhồi nhét” làm sao cho đủ 576 triệu pixel vào trong tầm nhìn ngày nay của mình.

Để có được con số đồ sộ này, tấn sĩ Clark cho rằng độ nhan sắc nét phải đồng đều ở mọi điểm trong tầm nhìn của mắt; đồng nghĩa với việc khi game thủ vận chuyển mắt, độ nét và các pixel game thủ nhìn thấy không đổi thay gì. Nhưng thông thường khi nhìn lướt qua một thứ gì đó, độ phân giải game thủ thấy sẽ bị giảm đi khoảng 5-15 megapixel.

Tại sao ư? Con người không hoàn hảo và mắt ta cũng vậy, chính những điểm lỗi của mắt ấy là những thứ mà một camera bắt hình ảnh thông thường không hài lòng được.

Ví dụ, game thủ chỉ có thể thấy được độ phân giải cao trong một khu vực rất nhỏ giữa tầm nhìn của mình, khu vực có tên là “hố thị giác”. Mắt ta có điểm mù nhất quyết, địa điểm nằm trên võng mạc là nơi mà dây tâm thần thị giác đi vào cầu mắt nhưng chưa chia ra thành những nhánh nhỏ có các tế bào nhạy sáng. Chính việc vận chuyển của mắt từ điểm này tới điểm kia là để sửa những lỗi sai chính mắt gặp phải, khi bản thân nó không nhìn được toàn cảnh ngay lần trước nhất.

Thực tế thì, câu hỏi đặt ra cho độ phân giải của mắt ta là một câu hỏi sai trái. Mắt người không giống với ống kính máy ảnh, chụp lại những cảnh tượng mình nhìn thấy rồi lưu vào não bộ.

Chúng như những thám tử quan sát kĩ lưỡng, thu thập thông báo từ không gian xung nói quanh rồi đưa vào não xử lý, biến nó thành một hình ảnh hoàn chỉnh.

Dù rằng có những độ phân giải đủ cao chăm sóc ta không biết “đâu là hư, đâu là thực”, nhưng khi nói về việc sử dụng mắt hàng ngày thì định nghĩa “megapixel” kia là không đủ.

Mắt ta, dù không hoàn hảo, hoàn hảo hơn cái thuật ngữ ấy nhiều.

Theo Dink

Trí thức trẻ