Nếu người chơi là một tay bơi cừ – hoặc rất hay tới bể bơi – có thể người chơi cũng đã từng “tiểu” trong bể rồi. Trong các cuộc phỏng vấn, các vận cổ vũ Olympic cũng nói rằng mình làm việc đó thường xuyên. Mặc dù nghe có vẻ mất vệ sinh nhưng rất nhiều người nói rằng nước giải vô trùng và không hề bẩn, bên cạnh đó chlorine lại là chất sát trùng nữa.

Nhưng hóa ra nước giải không sạch như chúng ta tưởng. Và còn một vấn đề nữa: nước giải trộn với chlorine trong bể bơi có thể tạo ra các chất hóa học có hại, gây ra các vấn đề về hô hấp và tâm thần.

Nước tiểu chính yếu là nước, nhưng nó chứa nhiều chất thải từ thân thể, như axit uric và ure. Axit uric được tạo ra khi thân thể người chơi phá vỡ các phân tử được gọi là purine, còn ure được tạo ra từ việc phá vỡ các protein. Khi những phân tử chất thải này phối hợp với chlorine (để sát trùng) trong bể bơi, chúng phản ứng để tạo ra các vật phẩm phụ sát trùng, gọi tắt là DBP. Cụ thể, ure phản ứng để tạo ra một loại chất hóa học gọi là chloramine, thảo luận các nguyên tử hydro của nó để lấy các nguyên tử chlorine. Đặc biệt trichloramine phản ứng khá mạnh và có thể ăn mòn kim khí trong và xung vòng vo bể bơi. Bạn có thể nhận ra nó bằng khứu giác – mùi bể bơi đặc trưng được tạo ra bởi khí chloramine chứ không phải chlorine.

Nhiều người, chả hạn như viên chức cứu hộ, cho biết họ bị đỏ mắt, sổ mũi hay mất tiếng sau khi tiếp xúc với bể bơi quá nhiều, và điều này chắc hẳn phát xuất từ trichloramine. Một số nhà nghiên cứu tin rằng chloramine cũng có thể gây ra các vấn đề về hô hấp ở các vận cổ vũ bơi lội vì họ cũng hít vào lượng khí độc này nhiều hơn so với một người tới bể bơi thường ngày.

Chúng ta đã biết về mối hệ trọng giữa ure và trichloramine từ khá lâu, nhưng gần đây mới tìm ra mối hệ trọng giữa axit uric và một phân tử gọi là cyanogen chloride. Khí cyanogen chloride không có mùi thân thuộc, nhưng nó có thể gây ra các vấn đề cho hệ hô hấp, hệ tim mạch và hệ tâm thần trung ương. Nó là một thành viên trong nhóm các chất hóa học rất độc được gọi phổ biến là cyanide.

Những chất hóa học này can thiệp vào cách tế bào sử dụng oxy, thành ra các tế bào gặp mặt gian khổ khi phải tạo ra năng lượng, và nếu nồng độ đủ cao, các vấn đề lớn sẽ xảy ra. Trong một nghiên cứu vào năm 2014, các nhà khoa học đã tạo ra nước giải tổng hợp và trộn với nhiều nồng độ chlorine khác nhau. Chỉ trong vòng một tiếng đồng biển, axit uric đã tạo ra một lượng cyanogen chloride khăng khăng tùy vào nồng độ chlorine họ sử dụng, nhưng trong khoảng từ 2 tới 8 mg/lít. Hiện chưa có con số chính thức về nồng độ chất lỏng cyanogen chloride có thể gây hại, nhưng chỉ cần tiếp xúc với từ 0,6 mg/m3 khí cyanogen chloride là đã hiểm nguy rồi. Vì thế, 2-8 mg/lít cyanogen chloride có vẻ khá hiểm nguy.

Nhưng ít có kĩ năng người chơi sẽ tiếp xúc với nồng độ lớn tới vậy ở bể bơi, vì thử nghiệm này sử dụng nồng độ chlorine cao hơn so với bất kỳ nơi nào ngoài phòng thí nghiệm. Vì thế người chơi không cần phải thấp thỏm nếu đôi khi mới tham dự một bữa tiệc ở bể bơi.

Hàm lượng DBP có thể là vấn đề đáng lo ngại ở những bể bơi có quy mô lớn, nơi hàng trăm người “tiểu” vào nước. Đặc biệt là nếu nhiều người tiểu vào cùng một chỗ. Và các nhà khoa học đang nỗ lực để khẳng định liệu tiếp xúc lâu dài với DBP có ảnh hưởng tới hiện tượng mắc bệnh hen khá cao ở các vận cổ vũ bơi lội hay không.

Ít nhất là hiện thời, DBP có vẻ không phải là vấn đề hiểm nguy trong bể bơi, dù rằng chúng cũng không phải là vô hại. Vì thế khi ra khỏi bể bơi, hãy lau khô người và sử dụng nhà vệ sinh nếu cần. Như thế lá phổi trong thân thể – và cả bằng hữu của người chơi – sẽ cảm ơn người chơi đấy.

Thất nghiệp, hết tiền, nữ sáng lập startup kiến tạo này đã đổi đời nhờ ý nghĩ đó hò hẹn cùng trai mặc đồ xấu

Đinh Vân

Theo Trí Thức Trẻ