Thép Dasmascus

Tuy không phải là loại thép khỏe nhất từng sinh tồn, nhưng thép Damascus lừng danh bởi sự vững bền và dung nhan bén, và cố nhiên, hình mẫu lượn sóng vô cùng lạ mắt của nó.

Đây là loại thép được sử dụng để chế tạo ra lưỡi kiếm ở vùng Cận Đông, được làm từ thép Wootz, một loại thép hiện ra từ trước công nguyên tại Ấn Độ và Ba Tư. Người Ả Rập đã mang loại thép Wootz tới Damascus, thủ phủ của Syria lúc bấy giờ nơi ngành rèn vũ khí đang tạo ra mạnh khi đó. Chính vì vậy nó đã được đổi tên thành Damascus, cái tên đã đi vào huyền thoại trong lịch sử.

Tuy nhiên việc tinh luyện loại thép này đã kết thúc vào khoảng năm 1750. Một số giả thuyết đã được dựng lên để cố giảng giải lý do như nguồn cung nguyên vật liệu bị cạn kiệt, tri thức tinh luyện được truyền cho quá ít người…

Những lưỡi kiếm trên có điểm đặc trưng là các đường vằn gợi lên hình ảnh của dòng nước chảy. Chúng lừng danh về độ cứng, không bao giờ gãy vỡ lẽ, và có thể luyện mài để đạt độ dung nhan nhọn đáng ngạc nhiên. Chính điều này đã giúp danh tiếng và lịch sử của thép Damascus tràn đầy những huyền thoại, tỉ như tài năng cắt qua nòng súng trường, hay cắt qua một lọn tóc đang rủ xuống. Thậm chí một nhóm nghiên cứu người Đức đã phát hiện ra các… tinh thể nano dây và ống trong các lưỡi dao được làm từ loại thép này

‘Kính đo nghiệm huỳnh quang vừa vặn vẹo trong một cái giày’

Một thiết bị tia X trong các siêu thị giày với mục đích ‘vừa vặn vẹo tuyệt vời’.

Được tạo ra vào những năm 1920, nhưng trở thành phổ thông nhất vào những năm 40 và 50, Kính đo nghiệm huỳnh quang vừa vặn vẹo trong giày đã bị ‘loại ra khỏi vòng đấu tranh’ vào những năm 1970 vì…game thủ đoán ra rồi đó…các vấn đề về sức khỏe.

Mặc dù những hệ quả phụ của tia X đã được biết tới trước đó với hiện tượng mẩn da và bỏng phóng xạ (được phát hiện vào những năm 1895 và mau chóng được sử dụng để quan sát phần bên trong của thân thể người), nhưng phải mãi cho tới những năm 1940 thì người ta mới nhận ra phóng xạ gây ra ung độc và là mối nguy hại hàng đầu tới thân thể nhân loại.

Và vì vậy, trong những kỉ nguyên can thiệp tiếp theo, rất nhiều các thiết bị mới lạ đã được làm ra để khai phá sự thần kì của tia X. Một trong những thiết bị đó là máy đo nghiệm huỳnh quang vừa vặn vẹo trong giày, được thiết lập trong các siêu thị giày để đẩy mạnh trải nghiệm mua giày của đối tượng mua hàng, và tuy nhiên còn lôi cuốn trẻ em, những người với xương bàn chân đang tạo ra có thể được nhìn thấy rõ một cách tuyệt vời với tia X. Ở thời điểm hiện tại, đây là một ý nghĩ đó tệ hại khi chúng ta đã biết rằng trẻ em dễ phơi nhiễm phóng xạ gấp đôi so với người lớn. Nhưng ở thời đại của chiếc máy này, phát kiến trên rõ ràng xứng đáng ghi vào sách giáo khoa…marketing.

May thay ở kỉ nguyên can thiệp, công nghiệp vừa vặn vẹo trong giày này đã không tạo ra mạnh thêm ra bên ngoài những sàn nhà công nghiệp thấp ở các siêu thị giày, mà ở trên đó người ta phải bước qua bước lại.

Lửa Hy Lạp

Nghe thật kì lạ phải không, một ngọn lửa gắn liền với tên của một… nhà nước.​

Hóa ra thời cổ hủ đại, đây là một thứ vũ khí được sử dụng thường xuyên trong các trận hải chiến. Chúng ta có thể khẳng định được rằng đây là một loại súng phun lửa. Thành phần của nó vẫn còn là một ẩn số chưa được trả lời hoàn toàn cho tới tận hiện tại. Điều độc nhất vô nhị chúng ta biết, là nó được nhắc tới trong rất nhiều nguồn sử liệu khác nhau. Và có nguồn còn cho rằng, dù rằng người Byzantine đã phát minh ra nó, nhưng ngay cả người Saracens cũng sử dụng nó.

Trong công trình Alexiad của mình, Anna Komnene cung cấp một biểu lộ cụ thể về loại vũ khí phóng hỏa này, từng được sử dụng bởi các đồn trú Dyrrhachium của người Byzantine vào năm 1108 chống lại sức Norman. Đây thường được coi chí ít như là một phần ‘công thức đóng hộp’ của lửa Hy Lạp:

“Đây là ngọn lửa được chế tạo bằng những nghệ thuật này đây. Từ gỗ thông và cây thương xanh, chất nhựa dễ cháy được trích ra. Chất này được cọ xát với sulfur và để vào trong một ống sậy, sau đó được người ta thổi với hơi cực kì mạnh bạo và liên tục. Cứ thế nó sẽ bắt lửa ở đầu gậy, tạo ra ánh sáng và phụt vào mặt quân thù như một cơn gió lốc mãnh liệt”.

Kính dẻo

Có lẽ đây lại là một huyền thoại khác của các đô thành cổ hủ đại. Theo lời người ta kể, dưới triều đại của Vương Quân Tiberius, có một nhà chế tạo thủy tinh đã xông vào cung điện của ông với một cái bát uống rượu. Tiberius đã ném chiếc bát thủy tinh xuống sàn đá ( vua mà, làm gì chả được!), nhưng thay vì đổ vỡ lẽ, chiếc bát chỉ thuần tuý bị cong.

Câu chuyện cũng đi tới kết luận là chỉ có độc nhất vô nhị nghệ nhân làm kính này mới có tài năng chế tạo ra thứ thủy tinh kì lạ như vậy. Vương Quân sau đó đã… trảm người đại trượng phu bất hạnh vì sợ loại thủy tinh dẻo của ông ta có thể làm giảm giá trị của tiến thưởng.

Pin Baghdad​

Vật thể trông như cái hũ này đã 2000 năm tuổi, và được tìm thấy ở sơn hà Iran đương đại hiện tại. Chiếc pin, (dù rằng chúng ta không chắc liệu nó có thực thụ là pin hay không), được làm từ một hũ đất nung chứa một ống xi-lanh được làm từ các miếng đồng cuộn lại, dùng để chứa một que thép. Que thắt này bị cô lập ở đỉnh đầu bởi nhựa bitum. Ống xy lanh đồng không kín hơi, nên nếu chiếc hũ đầy một chất lỏng nào đó, thì que sắt cũng sẽ ngập trong chất lỏng đó.

Khi game thủ đổ đầy chiếc hũ với rượu nho hay giấm, nó sẽ sản sinh ra một tí điện. Không phải là một nguồn điện mạnh cho lắm, có nhẽ chỉ đạt tới cao áp 1 Volt. Để cho game thủ có một hình dong rõ ràng hơn, hai ôm đồm hũ này đủ điện năng để cung cấp cho một chiếc đồng đại dương số.

Chúng ta cũng không có ý niệm gì về mục đích sử dụng của chiếc pin này. Một số cho rằng nó được sử dụng như một biểu trưng tôn giáo, số khác thì cho rằng nó có thể được sử dụng vì mục đích y tế, một lý thuyết nữa nghĩ tới việc mạ điện, và chung cục là giả định tẻ nhạt nhất mà người ta có thể nghĩ ra: lưu trữ và bảo quản các cuộn giấy papyrus.

Cùng giảm giá kịch sàn trong 24 tiếng, làm thế nào Alibaba của Jack Ma thu về số tiền gấp 10 lần Amazon?

Theo FRTK

Trí Thức Trẻ