Các thống kê chỉ ra rằng, có đến 20-30% dân số nhân loại mắc tật cắn móng tay. Đặc biệt, ở lứa tuổi thanh thiếu niên thì lên đến 45%. Dù các nhà khoa học và các chuyên gia tâm lý đã mất rất nhiều thời kì nghiên cứu nhưng chưa thể đưa ra lời giảng giải đích đáng cho những trường hợp này.

Về căn bản, cắn móng tay được cho là một dấu hiệu khi bao tay hay lo lắng, nhưng trên nghiên cứu thì không hoàn toàn như thế. Một số người cắn móng tay, chỉ vì họ đang cảm thấy buồn chán, thuyệt vọng hoặc đói. Dù đây được xem là một hành động “mất điểm”, nhưng đó đã trở thành lề thói giúp nhiều người tĩnh tâm hơn.

Tracy Foose, Giáo sư Tâm lý học thuộc trường Y khoa UCSF cũng là một người nghiện cắn móng tay đã từng san sẻ: “Mỗi khi tôi cắn móng tay, tôi cảm thấy tĩnh tâm hơn, cảm giác thư giãn đến lạ lùng”.

Giáo sư Foose còn cho biết, lý thuyết của việc cắn móng tay có tương tác đến cảm xúc được dựa trên lề thói sống của một số động vật. Cụ thể là trong các thử nghiệm trên loài chuột, nếu chúng được tiêm chất chất endorphins (một chất gây tê, giúp làm giảm nhận thức về cơn đau) chúng sẽ bớt run rẩy hay ít bị khích động hơn.

Ngay sau đó, các chuyên gia đã tiêm cho chủng loại thuốc có công dụng chặn lại chất endorphins, thì hiện tượng xảy ra là các con chuột chừng như quay lại với bản năng của chúng, liên tục vận chuyển trong lồng.

Từ đó, các chuyên gia cho rằng, tật cắn móng tay cũng như chất “endorphins” với loài chuột, chúng ta sẽ cảm thấy thoải mái hơn, thậm chí con giúp chúng ta nghĩ suy thấu đáo hơn. Điều này đưa ra một lí do có lí cho việc chúng ta thường cắn móng tay trong những cảnh huống bao tay hay khi giải quyết công việc gian nan.

Theo chiều hướng khác, vị giáo sư tâm lý Kleron O’Connor thuộc đại học Montreal lại cho rằng những người cắn móng tay thường thuộc tuýp người cầu toàn.

Họ là những người cầu toàn nên khi những kế hoạch, dự án, công việc chưa được như mong muốn, họ thường cắn móng tay để làm dịu sự khó tính, buồn chán.

Về mặt y khoa, giáo sư da liễu Shari Lipner lại không nghĩ vậy. Bà cho rằng, những người cắn móng tay chỉ dễ chơi là do di truyền những gen xấu mà mắc phải.

Các nghiên cứu cho thấy 1/3 số người cắn móng tay bị di truyền từ gia đình và khác lạ là với các cặp song sinh, có đến 80% các cặp song sinh đều mắc chứng này.

Lưu ý rằng, tật cắn móng tay có thể “chữa” nếu chúng ta tinh thần được khi còn trẻ. Đó là lúc vỏ não đang tạo ra, nếu kịp thời có những nhắc nhở từ gia đình, chúng ta có thể hoàn toàn sa thải tật xấu này.

Năm 2012, Hiệp hội Tâm thần Mỹ còn “lý thuyết hóa” vấn đề khi đưa hành động cắn móng tay và vò tóc vào danh sách những bệnh tâm lý do ám ảnh. Nhưng sau đó, vì quá nhiều phản đối từ phía các chuyên gia tâm lý nên luật này đã bị huỷ bỏ.

Giáo sư Foose cũng lên tiếng phản đối: “Đối với một chuyên gia như tôi, việc quyết định đưa hành động cắn móng tay danh sách các bệnh rối loạn tâm lý là quá quắt”.

“Tôi đích thực không cho đó là một bệnh tâm lý, nó chẳng thích hợp với bất kì tiêu chí nào cả”, Giáo sư O’Connor quyết đoán phản đối của Hội.

Nhìn bình thường, dù cho có những thúc đẩy tốt về tâm lý, thì về mặt y khoa, cắn móng tay vẫn là một tật xấu nên từ bỏ. Các nhà khoa học cho rằng, hành động này mang lại quá nhiều hậu quả xấu cho sức khỏe, từ hàm răng, đến bộ hàm hay kể cả đường tiêu hóa của người chơi.

Theo thống kê, những người nghiện cắn móng tay sẽ phải bỏ ra hơn 4.000 USD để chi trả cho thầy thuốc nha khoa trong suốt cuộc đời họ. Chưa kể đến việc mất vệ sinh còn làm thúc đẩy đến sức khỏe. Khi chúng ta cắn móng tay, những vi khuẩn thâm nhập vào bên trong thân thể gây nên các bệnh về đường tiêu hóa như buồn nôn, tiêu chảy.

“Móng tay là nơi hoàn hảo cho các vi khuẩn thâm nhập. Dù biết nhưng tôi chẳng kiểm soát được hành động của mình”, Giáo sư Foose cũng phải đồng tình.

Bên cạnh đó, thì mồm chúng ta cũng là nơi chứa nhiều vi khuẩn, cũng có thể gây trái lại các bệnh nhiễm trùng da. “Cắn móng tay là người chơi đang để hai nơi bẩn nhất trên thân thể có thời cơ gây bệnh cho nhau”, Lipner khá gay gắt về vấn đề này.

Chuyên gia này đưa ra lời khuyên, thay vì cắn móng tay, đọc 1 cuốn sách hay nghe một bài nhạc cũng là những cách để giải tỏa sức ép. Còn nếu bao tay trong giờ làm việc, hãy thử vươn vai và nhắm nháp một li trà nóng, người chơi cũng cảm thấy đỡ mỏi mệt hơn đấy!

Nếu đã không được trời phú trò chuyện có duyên, dân sales nhất quyết phải tuân theo 7 lời khuyên sau đây của các nhà khoa học

Huyền My

Theo Trí Thức Trẻ